Chế Lan Viên là một trong những nhà thơ vượt trội trong phong trào thơ mới. Là một trong cây bút khá nổi bật với phong thái thơ kì dị, ám ảnh bởi phần đông hình tượng tràn trề sự ma quái. Sau bí quyết mạng tháng 8, tương tự như bao đơn vị thơ khác, Chế Lan Viên trở về với cuộc sống thường ngày của nhân dân, trở về với đất nước khi kiếm tìm thấy xúc cảm thơ mới trước sự kêu hotline của thời đại. Ông vẫn để lại phần đông tác phẩm vô cùng xuất sắc mang đến nền văn học Việt Nam. Những bài bác thơ tiêu biểu vượt trội nhất của ông có thể kể đến những tác phẩm sau đây:

*

1. Tiếng Hát bé Tàu

Tây Bắc ư? bao gồm riêng gì Tây BắcKhi lòng ta đã hoá những bé tàuKhi Tổ quốc tứ bề công bố hátTâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâuCon tàu này lên Tây Bắc, anh đi chăng?Bạn bè đi xa, anh giữ lại trời Hà NộiAnh có nghe gió ngàn đã rú gọiNgoài cửa ngõ ô? Tàu đói rất nhiều vành trăngĐất nước mênh mông, đời anh nhỏ tuổi hẹpTàu điện thoại tư vấn anh đi, sao chửa ra đi?Chẳng bao gồm thơ đâu thân lòng đóng góp khépTâm hồn anh chờ gặp gỡ anh bên trên kiaTrên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây BắcXứ thiêng liêng rừng núi vẫn anh hùngNơi tiết rỏ trung khu hồn ta thấm đấtNay rạt rào đang chín trái đầu xuânƠi phòng chiến! Mười năm qua như ngọn lửaNghìn năm sau, còn vừa đủ sức soi đườngCon đang đi mà lại con phải vượt nữaCho bé về chạm chán lại người mẹ yêu thươngCon chạm chán lại quần chúng. # như nai về suối cũCỏ đón giêng hai, chim én gặp gỡ mùaNhư đứa con trẻ thơ đói lòng chạm mặt sữaChiếc nôi hoàn thành bỗng chạm mặt cánh tay đưaCon lưu giữ anh con, người anh du kíchChiếc áo nâu anh mặc đêm công đồnChiếc áo nâu trong cả một đời vá ráchĐêm cuối cùng anh tháo lại mang đến conCon nhớ em con, thằng em liên lạcRừng thưa em băng, rừng rậm em chờSángbản Na, chiều em qua phiên bản BắcMười năm tròn! chưa mất một phong thưCon nhớmế! Lửa hồng soi tóc bạcNăm nhỏ đau, mế thức một mùa dàiCon với mế chưa hẳn hòn ngày tiết cắtNhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôiNhớ phiên bản sương giăng, lưu giữ đèo mây phủNơi như thế nào qua, lòng lại chẳng yêu thương thương?Khi ta ở, đưa ra là chỗ đất ởKhi ta đi, đất đã hoá trung ương hồn!Anh bỗng dưng nhớ em như đông về nhớ rétTình yêu ta nhưcánh kiến hoa vàngNhư xuân mang lại chim rừng lông trở biếcTình yêu làm cho đất lạ hoá quê hươngAnh cố gắng tay em cuối mùa chiến dịchVắt xôi nuôi quân em che giữa rừngĐất tây-bắc tháng ngày không có lịchBữa xôi đầu còn toả nhớ mùi hương hươngĐất nước điện thoại tư vấn ta tuyệt lòng ta gọi?Tình em đã mong, tình mẹ đang chờTàu hãy vỗ giùm ta song cánh vộiMắt ta thèm mái ngói đỏ trăm gaMắt ta nhớ khía cạnh người, tai ta lưu giữ tiếngMùa dân chúng giăng lúa chín rì ràoRẽ tín đồ mà đi, vịn tay mà đếnMặt khu đất nồng vật liệu nhựa nóng của đề xuất laoNhựa rét mười năm nhân dân máu đổTây Bắc ơi, fan là người mẹ của hồn thơMười năm chiến tranh, quà ta đau trong lửaNay trở về, ta mang lại vàng taLấy cả đa số cơn mơ! Ai bảo bé tàu ko mộng tưởng?Mỗi tối khuya ko uống một vầng trăngLòng ta cũng như tàu, ta cũng uốngMặt hồng em vào suối béo mùa xuân

Bài thơ thể hiện rất rõ sự biến đổi trong phong cách nghệ thuật của phòng thơ Chế Lan Viên, thể hiện rất rõ ràng những tứ tưởng ở trong nhà thơ. Đó là bốn tưởng của nhân dân, hòa mình vào đời sống của nhân dân. Bai thơ là hành trình dài đi từ mẫu tôi chật bé sang cái ta rộng lớn. đơn vị thơ ước mong được hiến đâng cho công cuộc thành lập đất nước.

Bạn đang xem: Thơ của chế lan viên

2. Bé cò

Con còn bế trên tayCon chưa chắc chắn con còNhưng trong lời chị em hátCó cánh cò vẫn bay:"Con cò cất cánh laCon cò bay lảCon cò Cổng PhủCon cò Đồng Đăng..."Cò một mình, cò nên kiếm lấy ănCon tất cả mẹ, nhỏ chơi rồi lại ngủ"Con cò ăn uống đêmCon cò xa tổCò chạm mặt cành mềmCò sợ xáo măng..."Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi, chớ sợCành bao gồm mềm, bà bầu đã sẵn tay nângTrong lời ru của mẹ thấm hơi xuânCon chưa chắc chắn con cò bé vạcCon chưa chắc chắn những cành mềm người mẹ hátSữa bà bầu nhiều, bé ngủ chẳng phân vânIINgủ yên, ngủ yên, ngủ yênCho cò trắng cho làm quenCò đứng sinh sống quanh nôiRồi cò vào trong tổCon ngủ yên thì cò cũng ngủCánh của cò, hai đứa đắp chung đôiMai khôn lớn, bé theo cò đi họcCánh white cò cất cánh theo gót song chânLớn lên, lớn lên, lớn lên...Con làm cho gì?Con làm thi sĩCánh cò white lại cất cánh hoài ko nghỉTrước hiên nhàVà trong khá mát câu vănIIIDù ở gần conDù sống xa conLên rừng xuống bểCò vẫn tìm conCò mãi yêu thương conCon dù lớn vẫn luôn là con của mẹĐi không còn đời, lòng bà bầu vẫn theo conÀ ơi!Một bé cò thôiCon cò chị em hátCũng là cuộc đờiVỗ cánh qua nôiNgủ đi, ngủ đi!Cho cánh cò, cánh vạcCho cả dung nhan trờiĐến hátQuanh nôi

Mượn hình tượng bé cò để nói đến công lao to bự của fan mẹ. Cảm nhận từ tình bà mẹ thiêng liêng, cảm thấy vẻ đẹp thâm thúy của hình ảnh cò, tác giả Chế Lan Viên vẫn mượn chất liệu là những bài xích ca dao, dân ca việt nam để dệt nên bài xích thơ bé cò ca ngợi tình chủng loại tử thiêng liêng cùng nỗi nhọc nhằn nuôi con khôn phệ của fan phụ nữ, người mẹ. Bài thơ đã nhanh chóng được các người nghe biết và trở thành giữa những tác phẩm tiêu biểu vượt trội viết về tình mẹ.

3. Người đi kiếm hình của nước

Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng bác phải ra điCho tôi làm sóng dưới nhỏ tàu tống biệt BácKhi bờ bãi dần lui xóm làng khuấtBốn phía quan sát không một bóng mặt hàng treĐêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủSóng vỗ bên dưới thân tàu đâu chỉ có sóng quê hươngTrời từ trên đây chẳng xanh màu sắc xứ sởXa nước rồi, càng phát âm nước nhức thươngLũ chúng ta ngủ trong nệm chiếu hẹpGiấc mơ bé đè nát cuộc sống conHạnh phúc đựng vào một tà áo đẹpMột mái nhà yên rủ láng xuống trung tâm hồnTrăm cơn mơ không phòng nổi một tối dàyTa lại mặc mang đến mưa tuôn cùng gió thổiLòng ta thành bé rốiCho cuộc đời giật dâyQuanh hồ gươm không ai bàn chuyện vua LêLòng ta vẫn thành rêu phong chuyện cũHiểu sao hết phần nhiều tấm lòng lãnh tụTìm đường đi cho dân tộc bản địa theo điHiểu sao hết “Người đi tìm hình của Nước”Không cần hình một bài thơ đá tạc yêu cầu ngườiMột góc quê hương nửa đời quen thuộcHay một đấng vô hình dung sương sương xa xôiMà hình đất nước hoặc còn hoặc mấtSắc quà nghìn xưa, nhan sắc đỏ tương laiThế đứng ngồi của toàn dân tộcMột phương pháp vin hoa mang đến hai mươi lăm triệu con ngườiCó ghi nhớ chăng hỡi gió rét thành bố LêMột viên gạch ốp hồng, chưng chống lại cả một mùa băng giáVà sương mù thành Luân Đôn, ngươi tất cả nhớGiọt những giọt mồ hôi Người nhỏ tuổi giữa đêm khuya?Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bểNgười đi hỏi mọi bóng cờ châu Mỹ, châu PhiNhững đất tự do, hầu hết trời nô lệNhững con đường cách mạng sẽ tìm điĐêm mơ nước, ngày thấy hình của nướcCây cỏ trong nằm mơ xanh sắc biếc quê nhàĂn một miếng ngon cũng đắng lòng bởi vì Tổ quốcChẳng im lòng lúc ngắm một nhành hoaNgày mai dân ta sẽ sống sao đây?Sông Hồng tan về đâu? với lịch sử?Bao tiếng dải Trường sơn bừng giấc ngủCánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?Rồi cờ đã ra sao? giờ hát đã ra sao?Nụ mỉm cười sẽ ra sao?Ơi, độc lập!Xanh biết mấy là trời xanh Tổ quốcKhi thoải mái về chói làm việc trên đầuKìa khía cạnh trời Nga bừng chói ở phương ĐôngCây đắng cay đã ra mùa trái ngọtNgười đắng cay đã phân tách phần hạnh phúcSao vàng cất cánh theo liềm búa công nôngLuận cương đến bác Hồ. Và người đã khócLệ bác Hồ rơi bên trên chữ LêninBốn bức tường im nghe bác bỏ lật từng trang sách gấpTưởng mặt ngoài, giang sơn đợi ý muốn tinBác reo lên một mình như nói cùng dân tộc“Cơm áo là đây! niềm hạnh phúc đây rồi!”Hình của Đảng lồng vào hình của NướcPhút khóc thứ nhất là phút bác Hồ cườiBác thấy:dân ta bưng bát cơm các giọt mồ hôi nước mắtRuộng theo trâu về lại với những người càyMỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, bể bạcKhông còn tín đồ bỏ xác mặt đường rayGiặc nước đuổi kết thúc rồi. Trời xanh thành giờ đồng hồ hátĐiện theo trăng vào phòng ngủ công nhânNhững kẻ quê mùa vẫn thành trí thứcTăm tối bắt buộc lao nay hoá phần đa anh hùngNước việt nam nghìn năm Đinh Lý trằn LêThành nước Việt dân chúng trong mát suốiMái rạ ngàn năm hồng vậy sắc ngóiNhững đời thường cũng đều có bóng hoa cheÔi! Đường mang đến với Lênin là con đường về Tổ quốc...Tuyết Mat-xcơ-va sáng sủa ấy rét trăm lầnTrong tuyết white như đọng những nước mắtLênin mất rồi. Nhưng bác bỏ chẳng ngừng chânLuận cương cứng của Lênin theo tín đồ về quê ViệtBiên giới còn xa. Nhưng bác thấy đã đi đến rồiKìa, bóng chưng đang hôn lên hòn đất

Lắng nghe trong màu sắc hồng, hình nước nhà phôi thai

Đây là bài thơ viết về hành trình dài tìm đường cứu nước của Bác, đó là 1 trong những hành trình đau buồn và vất vả, tuy nhiên cũng là những bước chân đầy từ hào. Giọng thơ ca ngợi Bác hồ nước - vị lãnh tụ to con của nhân dân, niềm thi hứng muôn thuở của thi ca Việt Nam.

4. Xuân

Tôi có chờ đâu, gồm đợi đâuÐem đưa ra xuân lại gợi thêm sầu?- với tôi, toàn bộ như vô nghĩaTất cả không ko kể nghĩa khổ đau!Ai đâu trở lại ngày thu trướcNhặt lấy đến tôi những lá vàng?Với của hoa tươi, muôn cánh rãVề đây, rước chắn nẻo xuân sang!Ai biết hồn tôi say mộng ảoÝ thu góp lại cản tình xuân?Có một fan nghèo lừng chừng TếtMang lì chiếc áo độ thu tàn!Có đứa trẻ thơ do dự khócVô tình bỗng nổi tiếng cười ran!Chao ôi! hy vọng nhớ! Ôi ước ao nhớ!Một cánh chim thu lạc cuối ngàn

Bài thơ được viết trong trào lưu thơ mới, biểu đạt rõ phong cách nghệ thuật của Chế Lan Viên trong quy trình tiến độ này. Một hồn thơ bi đát rầu không tìm kiếm được định hướng, tất cả đều chênh vênh, vô định. Bài xích thơ mang đậm dư âm của thời đại, viết về xuân nhưng thực tế chỉ là mượn hình hình ảnh để nói về tâm trạng thống khổ của con người.

Xem thêm: Dự Đoán Điểm Chuẩn Khối B 2021 Các Mã Tổ Hợp Xét Tuyển Khối B

Chế Lan Viên là một trong nhà thơ lớn, đầy sự trở trăn. Những bài thơ của ông phần lớn là đỉnh cao trong việc sử dụng ngôn từ, có mức giá trị thẩm mỹ và nội dung to lớn.