*

*
*
*
*

*

*

*

LTS: Nhà văn, nhà thơ Thanh Tịnh là người con của xứ Huế, ông sinh ra, trưởng thành và định hình như là một nhà văn ở đây.

Bạn đang xem: Nhà văn thanh tịnh


Sự nghiệp văn học của ông có thể vắn tắt vài dòng sau:Ông sinh năm 1911 ở làng Dương Nổ, thành phố Huế.1. Trước 1945: Viết cho báo Phong Hóa; Ngày nay, Hà Nội báo, Tiểu Thuyết thứ năm, Thanh Nga.Sáng tác đã xuất bản trong giai đoạn này:- Thơ: Tập Hận chiến trường (1937)- Truyện ngắn: Quê mẹ (1941); Chị và em (1942); Ngậm ngãi tìm trầm (1943)- Truyện dài: Xuân và Sinh (1944).2.

Xem thêm: Gdcd 10 Bài 12 Công Dân Với Tình Yêu Hôn Nhân Và Gia Đình, Lý Thuyết Gdcd 10: Bài 12

Sau 1945: Từng là Tổng thư ký Hội văn hoá Trung bộ.- Sau 1954 từng làm chủ nhiệm Tạp chí Văn nghệ Quân đội.- Nguyên là ủy viên Ủy ban Trung ương Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam.Sáng tác đã xuất bản trong giai đoạn này:- Thơ: Sức mồ hôi (1954).- Truyện thơ: Đi từ giữa một mùa sen (1973).- Thơ ca (Tuyển tập 1980): Bài tiêu biểu: Gặp lại, Nhớ Huế quê tôi.- Truyện ngắn: Những giọt nước biển (1956).Ông đã khai sinh ra thể độc tấu, sáng tác nhiều bài tấu, ca dao, tục ngữ mới.Giai đoạn này ông viết hàng ngàn bài đủ thể loại cho các báo Nhân dân, Quân đội Nhân dân, Văn nghệ, Văn nghệ Quân đội, Phụ nữ, Tiền Phong, Tổ quốc, Thiếu niên tiền phong…Tôi gặp ông, nói rõ mục đích viếng thăm, ông mời tôi ngồi trên ghế xa-lông cách ông một bàn nước nhỏ. Căn phòng ông đang ở, đồ đạc và cách bài trí đơn sơ nhưng trang nhã, xinh xắn và sang trọng thuộc Tòa nhà khách tỉnh tọa lạc bên dòng sông Hương và cạnh con đường đẹp có tiếng của Huế, đường Lê Lợi. Không khí nhẹ nhàng, bâng khuâng của một buổi chiều tà tháng 9, căn phòng rất đẹp và bản thân tâm trạng ông và tôi rất phù hợp với câu chuyện văn chương và chuyện đời. Đối với ông, tôi có những cảm giác phức tạp lạ lùng: đó là sự kính trọng lẫn với lòng yêu mến. Kính trọng ở tuổi tác, nhân cách trí thức và cuộc đời hiến thân cho sự nghiệp cách mạng của ông. Tôi yêu ông ở lòng nhân hậu, thái độ chân tình mà rất lịch thiệp lẫn với niềm yêu mến từ thời xa xưa một số bài thơ, truyện ngắn của ông, đặc biệt là bài thơ “Tôi đi học” còn lung linh trong ký ức tôi viên ngọc tuyệt đẹp của kỷ niệm thơ bé. Khuôn mặt ông rất giống một hiền triết phương đông, hao hao như gương mặt của Ta-go-re và Lép-tôn-xtôi lúc già. Khuôn mặt đó đầy những nét thanh nhã gợi cho ta nghĩ đến cái cao quý của đời sống nội tâm sâu sắc trầm tĩnh và sự minh triết của thời gian. Ở đó còn man mác nỗi buồn đã lắng động trong cam chịu của một bi kịch gia đình do hoàn cảnh của đất nước bị chia cắt trước kia. Tôi xin ông được bắt đầu, ông gật đầu.
*

Chân dung nhà văn Thanh Tịnh - Hải Bằng ký họa