Trong muôn vàn xúc cảm mà còn người trải qua trong cuộc đời,có lẽ hạnh phúc chính là cảm xúc bình im nhất mà lại mỗi bọn họ đều mong mỏi nó cho với cuộc sống.Nếu như cuộc sống của con tín đồ là vỏ hộp kẹo với khá đầy đủ sắc màu của cuộc sống.Thì trước lúc mở ra bọn họ sẽ chẳng biết nó đem mùi vị gì.Nếu cầm cần một viên kẹo đắng cũng chính là do số phận và sự lựa chọn của bạn ,không được ân hận hận, ko được khóc lóc, cũng không được nhức lòng.Còn hạnh phúc là gần như viên kẹo ngọt mà ai ai cũng có thể lựa chọn lấy.Thế nhưng những người may mắn hơn thì vô tình có được không ít viên kẹo ngọt.Suy cho cùng hạnh phúc cũng như vị ngọt làm dịu của kẹo rất có thể làm mang đến con fan ta cảm thấy dễ chịu và thoải mái dễ chịu.Và tiếp sau đây hãy cùng 91neg.comrum cùng đi tìm Những tấm gương, vật chứng về hạnh phúc nhé! hạnh phúc là gì?
*

Hạnh phúc là những xúc cảm xuất phân phát từ trái tim của mỗi con bạn chúng ta.Khi nhận thấy một điều gì đấy vừa lòng.Chúng ta thường có biểu thị hạnh phúc.Có người quản lý được tốt xúc cảm sẽ giấu niềm hạnh phúc trong lòng,cũng có fan sẽ biểu đạt ngay bằng biểu lộ bên ngoài.Vì vậy chúng ta rất dễ phân biệt một bạn đang ‘’Hạnh phúc’’.Có tương đối nhiều trường hòa hợp dẫn mang lại hạnh phúc,và so với mỗi người điều đó là hoàn toàn không kiểu như nhau.Tùy theo quan điểm nhận ý nghĩa sâu sắc của vấn đề xảy đến so với cuộc đời mỗi bé người mà người ta có trở nên hạnh phúc hay không. Tổng hợp phần nhiều tấm gương, dẫn chứng về hạnh phúc

“Một chú cún nhỏ hỏi mẹ: “Mẹ ơi, hạnh phúc là gì hở mẹ?” Chó mẹ thong thả trả lời: “Hạnh phúc là ở khấu đuôi của bé đó!” Nghe xong, chú chó liền khiêu vũ lên nỗ lực ngậm lấy khẩu đuôi của mình. Chú cố gắng hết sức nhưng lại vô ích. Mệt mỏi quá chú khóc nức nở nói cùng với mẹ: “Mẹ ơi, bé không thể thay được hạnh phúc!”. Chó bà bầu cười hiền khô đáp: “ con hãy ngước cao đầu tiến về phía trước niềm hạnh phúc sẽ luôn đi theo bé thôi!” Như vậy, hạnh phúc là cái gì đấy con fan không nắm giữ được trong vòng tay, nhưng mà hạnh phúc chưa phải là cái nào đấy quá xa tít mà nhỏ người không kiếm kiếm được cho mình.

Bạn đang xem: Dẫn chứng về hạnh phúc


Trong một lần đi bộ trong khu dã ngoại công viên thành phố.Một vị giáo sư và một cậu sv trẻ tuổi,phát hiện một đôi giầy cũ của một tín đồ nghèo vô gia cư.Vì thói tinh nghịch cậu sv bèn có ý giấu đi đôi giày để xem bội phản ứng của tín đồ kia ra sao.Nhưng vị gs đã bức tường ngăn và dạy dỗ cho nam nhi trai trẻ bằng phương pháp bảo rằng ‘’Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng lúc nào đem những người dân nghèo ra để trêu chọc sở hữu vui cho bạn dạng thân. Tuy nhiên em là một sinh viên tương đối giả, em có thể tìm cho chính mình một niềm vui to hơn nhiều phụ thuộc người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giầy của ông ta và đợi xem phản bội ứng ông ta ra sao.Sau đó,người nông dân kết thúc việc vừa mặc áo khóa ngoài vừa xỏ chân vào trong 1 chiếc giầy thì cảm thấy bao gồm vật gì cứng cứng mặt trong, ông ta cúi xuống xem sẽ là vật gì với tìm thấy một đồng tiền. Sự ngạc nhiên bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật nhị mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp bao phủ nhưng chẳng thấy ai. Hiện giờ ông bỏ đồng xu tiền vào túi, và liên tiếp xỏ chân vào chiếc giầy còn lại. Sự không thể tinh được của ông trong khi được nhân lên vội vàng bội, khi ông tra cứu thấy đồng xu tiền thứ hai bên phía trong chiếc giày. Với cảm hứng tràn chìm ngập trong lòng, tín đồ nông dân quì xuống, ngước mặt thăng thiên và gọi to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông giãi tỏ sự cảm tạ so với bàn tay vô hình nhưng khoáng đạt đã mang về một món đá quý đúng lúc, cứu vãn giúp gia đình ông ngoài cảnh túng thiếu quẫn, người bà xã bệnh tật ko ai âu yếm và bọn con vẫn thiếu ăn.Qua kia hình hình ảnh hạnh phúc của người nông dân nghèo đã làm cho chàng trẻ trai cảm rượu cồn và nhận biết được lỗi sai.Từ đó nhận biết rằng câu hỏi cho đi thỉnh thoảng còn niềm hạnh phúc hơn là nhận lại,..
Lên đại học,bắt đầu với cuộc sống thường ngày sinh viên của tuổi 18 trưởng thành.Là vấn đề sống xa mái ấm gia đình xa tín đồ thân cha me.Hôm ấy,sau một trong những buổi tan trường và dầm mưa 300 cây số về nhà.Hậu quả là 1 trong cơn nóng 40 độ sẽ ập đến.Cảm giác lúc ấy bất lực bởi chẳng có ai bên cạnh,lại cảm thấy nhớ nhà,nhớ về tuổi thơ bên cha mẹ.Bỗng bao gồm tiếng chuông cửa giật bản thân tập tễnh bước ra mở cửa.Thì ra sẽ là bố,cô công ty trọ sẽ được cha dặn dò để chăm nom và cô đã báo cho bố biết.Bố đã phải chạy xe pháo 2 tiếng để lên trên với nhỏ trai,mua thuốc và còn giữ hộ cháo người mẹ nấu cho.Lúc đấy hạnh phúc được trao là quá rộng khiến bất kể ai dù trưởng thành cũng bắt buộc bật khóc
Hôm qua bà tôi gọi, dựa vào tôi tìm xem ông tôi sẽ ở đâu: ông đi mãi mà lại không thấy về.Tôi vâng lời bà và chạy đi tìm kiếm thì thấy ông đã ở xưởng gỗ của tôi, hì hục tạc tượng chân dung bà. Tuần sau nhị ông bà lưu niệm ngày cưới.Hạnh phúc là khi người ta sống với nhau mang đến cuối đời rồi vẫn không chán chường nhau một tí nào.Mà vẫn luôn nghĩ mang đến nhau
Đâu đó tại nơi sài thành vội vã tấp nập,có một người lũ ông tên là è Khắc Ân (SN 1977, quê An Giang). Anh làm nghề đánh giày, sống quanh phố Thái Văn Lung, Lê Thánh Tôn, Thi Sách (Q1, TP.HCM) hơn 9 năm nay.Số phận bất hạnh khiến anh bị câm khi sinh ra đã bẩm sinh nên anh không thể trò chuyện tựa như những người khác,khắp nơi phần nhiều gọi anh với tên anh O,gọi do vậy là bởi những music mà anh phân phát ra để ra hiệu cho người khác chỉ là số đông âm thanh dễ dàng o,a như 1 đứa trẻ.Tay chân lại bị dị tật khiến cho anh mất đi khả năng lao động.Cuộc sống của anh ấy chỉ lặp đi lặp lại xung quanh vấn đề đi đánh giầy sáng ,trưa ,chiều, về tối thì lại về tìm tạm loại hiên nhà gì đấy ngủ cho qua giấc.Trong hành trình lẻ loi ấy niềm hạnh phúc thay anh lại tìm được một người bạn.Đó là chú chó nhỏ dại bị mù luôn theo anh ngày mưa cũng giống như ngày nắng.Cứ cụ 2 định mệnh bé nhỏ dại cứ phụ thuộc vào nhau nhằm sống giữa sài gòn rộng lớn.Một mẩu chuyện cho ta phát hiện rằng mặc dù trong mọi hoàn cảnh dù khó khăn nhất.Con fan ta vẫn tìm được đâu đó phần lớn thứ hạnh phúc có ý nghĩa đối với mình.
Trong nắm giới tân tiến ngày nay,chúng ta vô tứ với cuộc sống đời thường hàng ngày mà nhiều khi quên mất.Một nỗi bất hạnh mang thương hiệu UNG THƯ.Một căn bệnh lý của thế kỉ mà có thể nói nó đã xong nhiều mẩu truyện đẹp của cuộc đời nhiều người.Và tiếp sau đây sẽ là mẩu chuyện xé lòng về trường phù hợp mắc bệnh của một đàn bà trẻ.Chị tên là Bùi Thị Thủy, 32 tuổi, một bệnh nhân bị ung thư vú.Cũng như bao tín đồ khác, nhấn được tác dụng bệnh,cũng như thể một bản án tử hình so với người thiếu phụ trẻ.Nhưng điều ấy vẫn không là phần đau khổ nhất,điều tệ hơn đó là chị sẽ bỏ lại đứa con trai bé nhỏ bỏng duy nhất của mình ở thế giới này.Nhưng cuộc sống đời thường luôn mãi mãi những hạnh phúc bất ngờ,chỉ vài ba tuần tích cực và lành mạnh điều trị.Chị dấn được tin tức rằng,ất như mong muốn khi không phải cắt bỏ toàn cục ngực nhưng chỉ thực hiện phẫu thuật thanh lọc ngừa những khối u.Sau 8 lần hóa trị, làn tóc chị đang không còn, chị quá nhận cũng có những phút yếu đuối lòng mà lại rồi lại nuốt nước mắt tự nhủ mình đã hạnh phúc hơn tương đối nhiều bệnh nhân khác.Vì vậy mẩu truyện của chị đó là động lực cho bệnh nhân ung thư trên chặng đường tìm đến hạnh phúc.
Tháng 12,tháng của rất nhiều vội vã những ngày cuối năm đã ngay gần kề.Đâu kia giữa chiếc se rét của mùa giáng sinh.Trên mặt đường phố thành phố sài thành vẫn xuất hiện hình ảnh một dòng xe chở rác của anh Trần táo bạo Tuấn.Điều quan trọng ở chiếc xe,đó đó là được tô điểm và có trên mình không thiếu không khí giáng sinh,bon bon trê tuyến phố phố mỗi buổi tối muộn.Những dụng cụ ấy phần đa được anh tận dụng tối đa từ phần lớn thứ bỏ đi của mọi fan trong thành phố.Nhìn cái xe vượt đỗi giản dị nhưng nóng áp, mỗi bọn chúng ta người nào cũng bất giác đề xuất mỉm cười với thầm thương yêu chàng trai vì chưng anh đã hỗ trợ mọi người nhận biết rằng, chẳng có gì niềm hạnh phúc bằng tìm thú vui từ những vấn đề giản đơn và tận hưởng tất cả số đông gì các bước mà bản thân có...

Xem thêm: S Tam Giác Đều, Tam Giác Cân, Công Thức Tính Diện Tích Tam Giác


Hai phụ vương con ông Tạ Văn Ngọc (51 tuổi, quê ở đội 5, làng Khánh Cư, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình). Ông đến biết, nhỏ bé Yến - phụ nữ mình cùng 2 người con đang mất đều bị mắc chứng bệnh bại não từ khi mới lọt lòng, mái ấm gia đình lại khó khăn. Bức hình ảnh được chụp lại trong một đợt hai cha con ông bắt xe từ bỏ quê lên Hà Nội để lấy thuốc về cho đàn bà uống.Em bé xíu khuyết tật đã hôn lên môi cha trong dịp hai bố con ngồi bên trên ghế đá, bên trên tay người cha đang cố gắng que kem thân dòng bạn vẫn đang nhộn nhịp qua lại phía đằng sau lưng... Chính là khoảnh tự khắc như thế.Nhưng vượt qua những trở ngại cuộc sống, con người vẫn biết sống thật đẹp, Yến dù không biết nói, tuy vậy thấy ai ai cũng vẫy tay chào. Ở đứa bé ấy vẫn là sự hồn nhiên của một đứa trẻ khi được ăn que kem hâm mộ và niềm hạnh phúc giản đơn trong khoảng tay cha.Những điều hạnh phúc vô tình nhận thấy trong cuộc sống
*